Tuyết Trắng Năm Xưa FULL

Chương 4



Khi tôi và ba mẹ lao vào bệnh viện, cánh tay Phó Nghiễn Chi đã bị cố định trong lớp bột trắng, gương mặt chi chít vết thương, bầm tím đến mức nhìn mà rợn người.

Vừa thấy tôi, ánh mắt anh ta tối sầm lại, lạnh lẽo như muốn nuốt chửng người ta.
“Thời Nguyệt, anh sẽ khiến hắn trả giá.”

Anh tôi khi biết sự thật thì gần như mất kiểm soát, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: báo thù cho em gái.

Cơn phẫn nộ khiến anh đạp mạnh chân ga, xe lao đi như mũi tên, nhắm thẳng vào chiếc xe của Phó Nghiễn Chi và Thẩm Nhất Nam.

Trong tích tắc đó, anh thực sự muốn kết thúc sinh mạng của Phó Nghiễn Chi.

Nhưng trời chẳng chiều lòng người.
Ngay khoảnh khắc xe sắp đâm vào nhau, Phó Nghiễn Chi theo bản năng bẻ mạnh tay lái.
Thẩm Nhất Nam toàn thân bê bết m.áu, còn anh ta chỉ bị thương ngoài da.
Còn anh trai tôi… phải đưa thẳng vào ICU, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái ch-ết.

Một đêm ấy thôi, tóc ba mẹ tôi bạc đi mấy phần.
Họ quỳ xuống, cầu xin anh ta buông tha.
Nhưng Phó Nghiễn Chi đứng đó, sắc mặt vô cảm, chẳng hề lay động.

Tôi vòng tay ôm lấy chiếc bụng đang mang thai, quỳ rạp xuống, trán dập liên hồi trên sàn lạnh.
“Chỉ cần anh tha cho anh trai tôi… bảo tôi làm gì, tôi cũng làm.”
“Xem như tôi nợ anh, Phó Nghiễn Chi… xin anh…”

Tôi không biết mình đã quỳ bao lâu, cũng không biết mình đã dập đầu bao nhiêu lần.
Chỉ cảm thấy cơ thể lạnh dần, rồi run lên từng đợt như sắp ngất.
Đến khi nghe tiếng bác sĩ hốt hoảng phía sau, tôi mới nhìn thấy dưới chân mình loang đầy máu đỏ.

Đứa bé… rời bỏ tôi.
Là một bé trai đã thành hình.
Vậy mà chưa kịp thấy ánh sáng đời.