10
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã đối mặt với anh. Hình như anh đang tức giận, dựa vào tường hành lang, ánh mắt nhìn cô lạnh băng. Dưới chiếc áo sơ mi trắng, cô thấy rõ đường nét cơ bắp cuồn cuộn.
"Uống nhiều rượu như vậy làm gì? Định cứ trốn tránh anh mãi sao?".
Cô cảm thấy hơi tủi thân vì anh cũng không chủ động tìm cô, nhưng giọng nói thốt ra lại cực kỳ ấm ức: "Em không có...". Anh không đợi cô nói hết, trực tiếp nghiêng người tới, ép cô vào tường. Hai tay cô bị anh giơ cao lên, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đầu ngón tay anh nhấc cằm cô lên, buộc cô phải ngước nhìn: "Cái tên họ Lâm chết tiệt đó tốt đến thế sao? Ngồi cạnh hắn mà không thèm đến tìm anh?".
Lúc này, giọng của Lâm Dật Phong xuất hiện: "Cậu đang làm gì vậy? Buông cô ấy ra!". Anh nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Dật Phong, miệng khẽ khàng phát ra một tiếng cười lạnh khinh thường. Anh rút tay lại, khoanh tay trước ngực, toàn thân toát ra vẻ hoang dã pha chút ngang tàng: "Người của tiểu gia, đến lượt cậu quản khi nào?".
Khi anh kéo tay cô lướt qua Lâm Dật Phong, anh liếc nhìn học trưởng kia một cái: "Bạn gái tôi, tôi dẫn đi, hiểu chứ? Sau này còn động tay động chân với bạn gái tôi, đừng trách tôi không nhắc trước".
11
Ra khỏi quán bar, cô nhớ lại màn "ngạo kiều" vừa rồi của anh mà không tự chủ được bật cười thành tiếng. Anh nhìn cô vẻ mặt không vui: "Cười cái gì mà cười? Không trả lời tin nhắn của tiểu gia, không thèm để ý đến tiểu gia, thế mà lại để mắt đến cái thứ hạ đẳng kia! Vừa nãy tay hắn suýt chạm vào đùi em rồi, còn không biết né tránh!".
Cô trực tiếp bỏ qua những lời lảm nhảm của anh. Vì hơi men nên đầu óc chếnh choáng, cô tiến tới ôm cổ anh, cảm giác như đang treo lủng lẳng trên người anh: "Anh vừa nói em là gì của anh cơ?".
Khóe miệng anh nở một nụ cười, cánh tay lớn ôm lấy eo cô: "Bạn gái. Một năm trước em đã cho anh danh phận rồi". Cô nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy một góc trái tim mình bỗng chốc vỡ òa. "Cái gì... khi nào cơ?".