“Chị, đây là hương vị mới em vừa nghiên cứu, chị ăn đi, ăn rồi chị sẽ quên hết đau khổ.”
“Chúng ta sẽ sống hạnh phúc mãi bên nhau.”
Tôi cầm viên “kẹo” đó lên.
Quan sát kỹ.
Mười giây sau.