10
Tỉnh lại từ cơn hồi tưởng.
Tôi thấy mình đang được phủ áo khoác dạ của Tạ Nhược Châu, người đầy mồ hôi lạnh, cuộn tròn trên ghế.
Tạ Nhược Châu thấy tôi tỉnh.
Đưa tay sờ trán tôi.
“Hơi sốt rồi. Về nhà uống thuốc hạ sốt nhé. Em ngủ thiếp đi rồi.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Anh liền bế tôi lên, định bế thẳng lên lầu.
Tiếng chuông điện thoại reo mãi.
Tôi không nghe.