16
Tôi nhìn ánh mắt dao động của những người xung quanh, trong lòng lạnh lùng cười nhạt.
Quả nhiên, con người luôn dễ dàng thương hại kẻ yếu, cho dù kẻ yếu đó đang nói dối trắng trợn.
Nhưng Tạ Lâm không phải loại đàn ông bị tình yêu làm mờ mắt.
Anh thậm chí không nổi giận, chỉ thản nhiên hỏi ngược lại:
“Vậy thì, việc ăn cắp ảnh của người khác, lừa lấy sự tin tưởng và tình cảm của tôi, cũng là một phần trong cái gọi là ‘tâm hồn thú vị’ của cô sao?”
Anh nhìn Thẩm Kiến Vi, ánh mắt như đang nhìn một tên hề nhảy nhót.
“Ngay từ đầu, cô đã lừa tôi rồi.”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh, dập tắt chút cảm thông vừa nhen nhóm.
Xung quanh lại lần nữa chìm vào yên lặng.