Chưa Từng Hết Yêu FULL

Chương 2



6

Rời khỏi bệnh viện, tôi đi thẳng ra bến xe.

Trên đường, đầu óc cứ tua đi tua lại ánh mắt của Chu Mộc Ngôn khi nãy.

Tôi nhớ năm năm trước, khi anh khởi nghiệp thất bại, chủ nợ tìm tới tận cửa.

Tôi đã lấy toàn bộ số tiền dành dụm được—mười vạn—đưa cho anh trả nợ.

Khi đó, Chu Mộc Ngôn cũng nhìn tôi như vậy, rồi ôm chầm lấy tôi.

“Bảo bối, anh không thể nhận tiền của em. Tin anh đi, nhất định anh sẽ thành công.

“Chờ khi anh thành công rồi, anh sẽ cưới em.”

Lúc đó tôi không hề cảm thấy anh đang vẽ bánh vẽ cho mình.

Khi mới quen nhau, hai đứa cộng lại chưa nổi một ngàn tệ.