06
Cũng hơi sốc đấy, nhưng không đến mức hoảng loạn.
Tôi rất nhanh đã nhận ra, người phụ nữ trong phòng chính là Giang Tuyết.
Cô ta khóc đến mức lớp trang điểm lem nhem.
Đưa tay nâng mặt Phó Dụ Bạch lên, định hôn xuống.
Phó Dụ Bạch nghiêng đầu né tránh, lạnh lùng nói:
“Đừng chạm vào tôi, tôi không quen cô.”
Khóe miệng Giang Tuyết giật nhẹ, gương mặt tràn đầy uất ức.
Cô ta nghẹn ngào trách móc:
“Chồng ơi, sao anh có thể như vậy? Rõ ràng trước đây anh rất yêu em mà!