6
Trong suốt một tháng tôi ở cữ, Lục Tấn ngày nào cũng đến thăm.
Có hôm anh ở lại rất lâu, thậm chí qua đêm; cũng có hôm chỉ ghé qua chốc lát rồi đi ngay.
Tôi biết anh đang cố gắng tranh thủ từng chút thời gian để đến.
Bởi vì lần nào gặp anh, tôi cũng đều thấy rõ quầng thâm nơi mắt anh không tài nào che giấu nổi.
Thế nhưng anh càng hy sinh vì tôi, trong lòng tôi lại càng dấy lên một nỗi bực bội và lo lắng không tên.
Chỉ còn vài ngày nữa là tôi kết thúc thời gian ở cữ, cũng đến lúc rời khỏi trung tâm này.
Tối nay Lục Tấn mặc đồ thường tới, tôi đoán chắc hôm nay anh không có việc, và sẽ ở lại đây.
Như mọi lần, vừa vào đến nơi, anh liền bế con trai lên chơi đùa một lúc.
Tôi vốn đã quen với cảnh này, thế mà không hiểu sao hôm nay lại không nhịn được, châm chọc một câu: