3
“Anh ta không phải chồng tôi.”
Tôi lạnh giọng phản bác, sau đó nhắm mắt lại, âm thầm chịu đựng cơn đau.
Bác sĩ dường như nhận ra tôi đang bài xích, nên không tiếp tục đề cập đến chuyện đó nữa.
Sau khi xoa bóp xong, bà ấy xác nhận đúng là do thể trạng tôi yếu nên sữa mẹ không đủ, bất đắc dĩ đành phải cho con uống sữa công thức.
Vốn dĩ cơ thể tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, giờ lại kiệt sức, mệt mỏi đến mức thiếp đi.
Tôi mơ màng ngủ không biết bao lâu.
Đến khi tỉnh dậy, mở mắt ra liền thấy Lục Tấn đang trêu đùa con trai.
Tôi hơi động đậy tay, Lục Tấn lập tức phát hiện tôi đã tỉnh, vội vàng đi tới đỡ tôi ngồi dậy, để tôi tựa vào đầu giường.
Tôi còn chưa mở mắt hoàn toàn, anh ta đã đưa cốc nước tới sát miệng tôi.